Tôi là một người công nhân và cũng là một bà mẹ đơn thân, công việc rất bận rộn nhiều khi phải tăng ca về muộn. Nhà lại neo người , ít có thời gian để chăm sóc con. Tôi phải gửi con ở những người trông trẻ tư, lúc cháu mới 8 tháng tuổi. Lớn lên một chút tôi gửi ở nhà trẻ tư nhân. Từ đó, con tôi trở nên rất khó chăm sóc, ít nói, hay khóc đêm. Cứ mỗi lần đến trường là cháu khóc lóc không chịu đi thậm chí còn bỏ chạy. Khiến việc đưa con đi học rất khó khăn , nhiều lúc phải đi làm muộn . Một lần, tối về tôi tắm cho con, tôi thấy mấy vết hằn trên cổ. Đêm hôm đó, con tôi vừa khóc vừa nói mơ:
Cháu ngoan rồi, cháu ngoan rồi. Từ giờ cháu không như thế nữa. Cháu sẽ không khóc nữa .
Ngày hôm sau, tôi tới hỏi giáo viên phụ trách. Cô ta nói, không biết. Chắc là do các con gì đốt hoặc do các cháu nô nghịch. Thật sự rất tức giận vì sự vô trách nhiệm của người giáo viên đó. Tôi lập tức cho cháu nghỉ học. Nửa năm sau, tôi cho cháu đi học lại tại trường mầm non thị trấn Nho Quan . Đó là năm con tôi 3 tuổi. Cháu được phân công vào học lớp của cô giáo Tình. Ban đầu, khi biết cháu sẽ phải đi học. Cháu kháng cự rất dữ dội, khóc lóc , bỏ chạy. Phải hai người mới đưa được cháu đến trường. Nhưng hai ngày sau, ngày đó là ngày thứ bảy. Bỗng nhiên ngủ dậy con tôi hỏi:
Mẹ ơi! hôm nay có phải đi học không?
Không con ạ. Hôm nay là thứ bảy, không phải đi học.
con tôi túm tay lay lay nói:
Mẹ ơi! Cho con đi học cô Tình đi! Nha mẹ. con hứa con sẽ không khóc nữa đâu.
Thật sự tôi rất bất ngờ vì câu nói của con trai. Tôi gặng hỏi:
Sao con lại muốn đi học cô Tình vậy? Mẹ nhớ Nhím sợ đi học lắm mà.
Con không sợ. Cô Tình thương con lắm, cô cho con kẹo nè, dạy con hát né, cô bênh vực con khi các bạn đánh con. Cô bảo đánh nhau là hư, đánh nhau là không ngoan. Các bạn phải yêu thương nhau. Cô còn bắt bạn làm sai xin lỗi con. Khi con vẽ cô khen con vẽ đẹp. Bảo các bạn vỗ tay khen con nữa. Cô còn bảo, con không được khóc nhè, con phải mạnh mẽ để bảo vệ mẹ. Mẹ vất vả nuôi con, rất cần một người bảo vệ. Con là con trai, là người mạnh mẽ, con phải bảo vệ mẹ. Nếu con khóc, con sẽ trở thành người yếu đuối, không thể bảo vệ mẹ được. Từ giờ con sẽ không khóc nữa để bảo vệ mẹ.
Nghe thấy những lời con trai nói, tôi thật sự ngạc nhiên. Mới chỉ hai ngày, từ một đứa trẻ không thích đi học, khóc lóc ỉ ôi không muốn đến trường, trở thành một đứa trẻ thích đến trường và và mong muốn đến trường. Những ngày sau đó, được con trai kể về cô giáo của mình. Tôi thầm thấy may mắn, khi gặp được cô.
Tôi còn nhớ, có lần tôi quên không bỏ sữa vào cặp cho con. Lúc về "con nói mẹ ơi! Tại sao hôm nay mẹ không mua sữa cho con. Cô Tình phải đội nắng đi mua cho con đó. Lần sau mẹ đừng quên nhé. Không cô ấy đi nắng bị ốm thì sao?" Khi biết sự bất cẩn của mình đã làm cô Tình phải đi nắng mua sữa cho con. Thật sự tôi rất áy náy. Khi ngỏ ý xin lỗi và gửi tiền sữa cô mua giúp, cô ấy mỉm cười và nói rằng đáng "đáng bao nhiêu đâu em. Em một mình nuôi con vất vả đôi lúc quên là bình thường. Thôi cầm lấy chị cho cháu. Em cứ giữ lấy đi." Thật sự, tôi rất cảm kích vì tấm lòng của cô giáo Tình. Có những lần bố tôi bận, 6 giờ tối chưa thấy ai tới đón, cô còn đưa con tôi về tới tận nhà. Sau đó bố tôi nằm viện, không còn ai có thể nhờ giúp đón con, tôi gọi điện nhờ giúp rất nhiệt tình. Đưa con tôi về nhà, cho cháu ăn uống, tắm giặt. Khi tôi ngỏ ý bồi dưỡng ngoài giờ cô đã từ chối. Nói rằng: ai cũng có lúc khó khăn, cô chỉ giúp có chút ít thôi. Không có gì đáng kể .
Thời gian cứ thế trôi đi, tôi thấy sự thay đổi từng ngày của con trai nhỏ. Cháu vui vẻ, ngoan ngoãn. Thích học tập, ca hát. Thích đến trường thậm chí cả ngày thứ bảy chủ nhật. Cũng rất may, cô dạy con tôi từ lớp 3 tuổi đến năm lớp 5 tuổi. Hình thành cho con tôi rất nhiều thói quen tốt như: tự lập, ngoan ngoãn, nghe lời, không nói tục, tự giác học tập … thật sự tôi sẽ không biết thế nào nếu không gặp cô. Một cô giáo yêu trẻ thương trẻ như chính con của mình . Bây giờ, đã nhiều năm trôi qua, tôi vẫn nhớ vị kính trọng tấm lòng của cô. Hi vọng cô sẽ luôn là một người mẹ hiền nâng bước những mầm non.
Anydinh.


ndm 123
Trả lờiXóa