Gửi người phụ nữ tôi yêu

0

Ngày… Tháng... Năm…
Bà ơi! Vậy là 21 năm kể từ ngày bà ra đi. Năm đó cháu là một cô bé không hiểu chuyện. Đã nói: "Cháu ghét bà!" Vào đúng ngày bà ra đi mãi mãi. Câu nói đó đã khiến cháu ân hận suốt cuộc đời. 
Từ nhỏ, cháu đã không được sống trong tình yêu thương của cha mẹ. Người duy nhất yêu thương, chăm sóc cháu là bà. Bà lo cho cháu từng miếng ăn giấc ngủ. Từng tấm bánh đồng quà. Ủ ấm cháu khi trời trở lạnh, thức đêm quạt mát cho cháu khi hè vào những ngày mất điện. Cháu còn nhớ lắm những thứ nhỏ nhặt nhất bà làm cho cháu. 
Năm ấy cháu học lớp 9 là những năm cuối cuối cấp của thời cấp hai. Cháu nhớ hôm đó cháu xin bà tiền. Bà nói bà không còn để bà đi xin sách cho. Do đã 5, 6 lần bà nói nhưng lại không xin. Cô giáo toàn trách mắng cháu vì không làm bài tập. Uất ức của một đứa trẻ vì người lớn không thực hiện lời hứa, bị cô giáo trách phạt, cháu đã gào lên rằng:"Bà là kẻ nuốt lời không biết giữ lời hứa. Cháu ghét bà! Không bao giờ muốn nhìn thấy bà nữa!" Vừa chạy vừa khóc. 
Cháu học cho đến khi có người vào nói bà đã đi rồi. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt cháu. Bà ơi! Thật sự cháu không ghét bà đâu. Cháu yêu bà lắm. Thật sự rất yêu bà. 
Nếu thời gian có thể quay trở lại, cháu sẽ không làm vậy đâu. Cháu sẽ không nói ghét bà. Cả cuộc đời này cháu câu cháu không thể nói ra nữa là: "cháu yêu bà". Và thứ cháu hối hận nhất chính là đã nói: "cháu ghét bà, không bao giờ bao giờ muốn nhìn thấy bà nữa".
Bà ơi! Cháu xin lỗi vì những lời nói đau lòng ngày ấy. Cháu xin lỗi giây phút cuối cùng câu bà nghe là là câu nói ấy. Nếu có thể, cháu muốn nói rằng bà ơi bà! Cháu yêu bà rất nhiều".


Đăng nhận xét

0Nhận xét
Đăng nhận xét (0)